NGHỆ THUẬT TĂNG CẤP TRONG SỐNG CHẾT MẶC BAY

  -  

Trong nghệ thuật văn chương còn tồn tại phép upgrade (lần lượt gửi thêm chi tiết và cụ thể sau phải cao hơn chi tiết trước), qua đó nắm rõ thêm thực chất một sự việc, một hiện tượng lạ muốn nói. Trong sống chêt mặc bay, người sáng tác đã phối kết hợp khéo léo phép tương phản với phép nâng cấp để bộc lộ rõ đường nét tính phương pháp của nhân vật.

Bạn đang xem: Nghệ thuật tăng cấp trong sống chết mặc bay

Em hãy phân tích, chứng minh ý loài kiến trên bằng cách trả lời các câu hỏi sau:

a) Sự tăng cấp trong việc diễn tả mức độ của trời mưa, của độ nước sông dâng cao, của nguy cơ tiềm ẩn vỡ đê, của cảnh tan vỡ đê vất vả, mệt mỏi của người dân (trong đó bao gồm mức độ của giờ đồng hồ trống đánh, ốc thổi, tiếng bạn gọi nhau lịch sự hộ đê) là thay nào?

b) Sự nâng cấp trong việc biểu đạt mức độ mê mẩn bài bạc đãi của thương hiệu quan như vậy nào?

c*) Hãy thừa nhận xét về chức năng của sự phối kết hợp hai nghệ thuật và thẩm mỹ tương phản và nâng cấp trong việc vạch trần bản chất "lòng lang dạ thú" của thương hiệu quan tủ trước hình hài của bạn dân.

Soạn cách 1

Tác giả phối kết hợp khéo léo phep tương phản và phép tăng cấp để làm rõ sự khiếu nại như sau

a. Diễn tả cấp độ mưa, mức độ nước sông tăng, và âm nhạc trống

- Trời mưa trung bình tã à trười vẫn mưa tầm tã trút bỏ xuống

- Nước sông Nhị Hà lên khổng lồ quá à nước cứ cuồn cuộn bốc lên

- Trống tấn công liên thanh, ốc thổi vô hồi, tiếng tín đồ xao xác điện thoại tư vấn nhau

b. Sự tăng cấp trong việc diễn đạt tên quan phủ đam mê bài xích bạc

- quan tiền phụ chủng loại cùng nha lại đương vui cuộc tổ tôm, Ngài nhiều hơn chưa mở bài xích thì dẫu trời long đất lở, đê vỡ, dân trôi Ngài cũng thây kệ

- các câu nói của quan tiền phủ: này thì đê vỡ lẽ mặc đê -> nước sông mặc dù nguy không bởi nước bài bác cao thấp. Mang ! dân chẳng dân thời chớ, con cờ ngon há nỡ bỏ hoài ru. Một nước bài bác cao bởi mấy mươi đê lở, ruộng ngập

- khi có tín đồ báo đê sắp vỡ rổi -> quan nói mặc xác -> Có fan dân chạy vào bẩm đê đổ vỡ rồi -> quan liêu đỏ mặt tía tai con quay ra quát mắng -> cù ra thản nhiên tiến công bài.

c. Sự kết hợp của nghệ thuật upgrade đã tố cáo, phê phán sự bái ơ, tắc trách của quan hộ đê. Trong lúc dân tình cần phải có sự can thiệp của quan lại sẽ giúp sức giữ đê, thì trái lại quan phủ lại đang khoanh tay, thư nhàn đánh bài, Đối với tên quan đậy lòng lang dạ thú đó, phần lớn ván bài, phần lớn nước bài cao hơn mấy mươi đê vỡ, ruộng ngập, cao hơn hàng ngàn sinh mạng nhỏ dân chân lấm, tay bùn. Thẩm mỹ và nghệ thuật tương phản càng khiến cho cảnh tình trái chiều của dân và quan càng trở yêu cầu sâu sắc. Tự đó tác giả vẽ ra 2 thảm kịch trước mắt người đọc với càng yêu mến xót hoàn cảnh dân tình lam bạn hữu bao nhiêu thì càng cay ghét cùng đáng lên án lũ du lịch thăm quan bấy nhiêu.

Soạn cách 2

a. Sự upgrade trang việc diễn tả mức độ của trời mưa, của nguy hại vỡ đê, của cảnh hộ đê vất vả stress của người dân:

- Trời mưa mỗi khi một tăng: trời mưa tầm tã


- Nước sông cuồn cuộn bốc lên, sức người khó địch lại sức trời

- Âm thanh: tiếng trống, tiếng tầy và, tiếng fan gọi nhau đi hộ đê mỗi lúc một âm ĩ

- Sức người ngày càng yếu sức nước ngày càng to, nguy cơ vỡ đê mang đến gần, rồi đê vỡ

b. Sự tăng cấp trong việc diễn tả mức độ mê mẩn cờ bạc đãi của tên quan phủ;

- Có người báo đê sắp vỡ quan liêu chỉ đáp “mặc kệ!”

- Có người báo đê vỡ rồi thì quan mang đến lính tống cổ người ra ngoài

- khi đê vỡ và dân làng chìm vào thảm cảnh thì quan liêu lại chỉ biết đến niềm vui vì ù ván bài

c. Việc kết hợp phép tương phản và phép tăng cấp có tác dụng:

+ Nhấn mạnh sự vô trách nhiệm, lòng lang dạ thú của tên quan lại lại: nếu chúng chỉ si mê mê bài bạc vào ngày thường thì đó chỉ là thói xấu cá nhân nhưng chúng vì cờ bạc mà quên nhiệm vụ hộ đê, bỏ bê dân chúng thì là ko thể chấp nhận được

+ mang đến thấy sự đáng yêu quý của những người dân thấp cổ bé họng và lòng xót thương, thái độ lên án tố cáo của tác giả


*

*

Sống bị tiêu diệt mặc bay là một trong bức tranh, tương phản thân một mặt là cảnh tượng nhân dân đang đề xuất vật lộn vất vả, mệt mỏi trước nguy cơ vỡ đê. Vị trí kia là cánh quan lấp cùng nha lại, chánh tổng đang xả thân một cuộc tiến công tổ tôm, trong những lúc đáng lý ra họ yêu cầu là đều ông quan tiền phụ mẫu mã đứng mũi chịu sào. Câu chuyện bước đầu vào thời gian quá nửa đêm, lúc đó trời vẫn mưa tầm tã, nước sông nhấc lên cao, khúc đê xem chừng núng vậy không khéo thì đổ vỡ mất. Ở trên đê, "dân phu kể hàng ngàn nghìn con người, tự chiều mang đến giờ, hết sức giữ gìn”. Cảnh hộ đê nhốn nháo và căng thẳng: "Trống tiến công liên thanh, ốc thổi vô hồi, tiếng tín đồ xao xác hotline nhau sang hộ, nhưng lại xem chừng người nào cũng mệt lử cả rồi". Vậy cơ mà mưa cứ đổ, nước vẫn tiếp tục cuồn cuộn bốc lên. Mức độ người dường như đã trầm trồ bất lực trước thiên nhiên.

Trong cơ hội "lũ bé dân đã chân lấm tay bùn, trăm lo ngàn sợ, mang thân hèn hạ mà so với sức mưa to gió lớn" thì các ngài quan phụ mẫu hộ đê thưa rằng "đang làm việc trong đình kia…”, đình ấy cũng nghỉ ngơi trên đê, tuy nhiên cao mà lại vững chãi, dẫu nước to nạm nữa, cũng không việc gì. Hợp lý và phải chăng các ngài đã ngồi bàn kế sách. Không đâu, được đà thì mang mang lại dân quá. "Trên sập… có một bạn quan phụ mẫu, uy nghi chễm chệ ngồi". Mặc dù thế không buộc phải ngài đang lãnh đạo mà là ngài đang… đóng cái bàn tổ tôm. Ở dòng chiếu bội bạc ấy, thêm nữa còn có đủ mặt các ông tai to khía cạnh lớn: thầy đề, nhóm nhất, thông nhì, lại thêm quan chánh tổng sở tại cũng ngồi hầu bài nữa. Các vị "phụ mẫu" gần như ngồi không còn cả sinh hoạt đây, núm thì ở ngoài kia người quen biết con con cháu cứ tha hồ mà lại kêu mà lại khóc.

Chiếu bạc tình vững yên cùng nghiêm trang lắm. Xung quanh đánh tổ tôm, những ngài còn hút sách ăn uống, hầu hạ và vân vân còn từng nào thứ nữa. Trong khi đó không tính kia mưa gió cứ ầm ầm, dân phu thì rối rít.

Phạm Duy Tốn hành văn rất tự nhiên. Ông cứ tả, vừa tả vừa chêm xen nhị cảnh cứ như là những lời thông báo rất nhỏ thôi. Ấy vậy mà, tín đồ đọc cứ thấy rộn rực cứ run lên vì chưng lo mang lại tính mệnh của bao fan đang ôm siết lấy thân đê cùng cũng vì vậy mà càng căm ghét lũ quan tiền tham vô trách nhiệm.

Thủ pháp nghệ thuật và thẩm mỹ tương phản thường xuyên được phát huy với được tác giả đẩy lên đến cao trào khi con đê vẫn núng ào ào chảy vỡ. Có bạn khẽ nói "Bẩm gồm khi đê vỡ!". Nắm nhưng"ngài cau khía cạnh gắt rằng: mang kệ!". Quan sẽ cao hứng vì thế mà bọn quan chức hầu bài bác cũng cứ nín nhịn ngồi yên. Lát sau lại sở hữu người xồng xộc chạy vào "Bẩm… quan lại lớn… đê vỡ vạc mất rồi!". Cố gắng nhưng, tiếp theo sau vẫn là những lời quát lác mắng kèm theo một khuôn mặt cáu gắt tức giận đỏ mang lại tía tai. Mọi dòng văn của tác giả,thật tài tình. Càng về cuối truyện mạch văn càng ngắn, càng nhanh, càng lo lắng và công lại càng vững vàng chãi. Dân cứ thét cứ kêu, cứ lênh đênh trên mặt nước. Còn vị quan lại phụ chủng loại thì đúng lúc con đê kia đổ vỡ lại là dịp được mùa. Quan liêu ù với ù to chưa từng thấy.

Bằng lời văn tả thực tuy vậy cũng khôn cùng sinh động, bằng sự khéo léo trong việc đan xen kết hợp hai mẹo nhỏ tăng cấp cho và tương phản, truyện ngắn vẫn lên án gay gắt thái độ vô nhiệm vụ của lũ quan tham. Đồng thời, chết sống mặc bay cũng thổ lộ niềm kính yêu da diết trước nỗi nhức của con người. Nhờ sự thành công ở hai mặt nội dung và nghệ thuật, thư hùng mặc bay xứng đáng là truyện có unique đầu tiên của nền văn học hiện đại Việt Nam.


Văn mẫu mã lớp 7: Những rực rỡ của thẩm mỹ và nghệ thuật tương bội phản và tăng cấp trong truyện ngắn “Sống chết mặc bay” của Phạm Duy Tốn dưới trên đây được VnDoc.com tổng hợp với sưu khoảng gồm các bài văn mẫu lớp 7 hay cho các em học sinh tham khảo, củng cầm cố kỹ năng cần thiết cho bài kiểm tra môn Ngữ văn 7 sắp sắp tới của mình. Mời những em học sinh cùng tham khảo.

Phân tích nghệ thuật trong truyện ngắn “Sống bị tiêu diệt mặc bay”

Có hồ hết tác phẩm “nhàn nhạt”, đọc xong là tín đồ đọc có thể dễ dàng lãng quên. Lại sở hữu những vật phẩm ta thấy thu hút từ câu đầu đến câu cuối, khép lại trang sách rồi mà vẫn còn đấy lưu luyến, còn day hoàn thành mãi cùng với những sự việc tác phẩm gợi mở….

Truyện ngắn sống mái mặc cất cánh của Phạm Duy Tốn là tác phẩm vừa tất cả sức hấp dẫn, vừa ám hình ảnh người phát âm như thế. Thành tích ngắn gọn, hàm súc, “ít lời các ý”, chứa đựng giá trị hiện tại thực cùng nhân đạo sâu sắc. Tạo ra sự thành công của truyện ngắn này, ở kề bên nghệ thuật xây đắp nhân vật, ngữ điệu và giọng điệu nai lưng thuật, đó là thủ pháp nghệ thuật tương phản cùng tăng cấp. Hai thủ pháp này được đơn vị văn sử dụng, khai quật đến về tối đa nhằm mục tiêu phơi bày tranh ảnh hiện thực và thể hiện cảm quan lại nhân đạo của mình, đồng thời sở hữu lại tầm vóc hiện đại, độc đáo và khác biệt cho truyện ngắn này.

Trước hết, có thể nhận thấy nghệ thuật và thẩm mỹ tương phản bao che toàn cỗ truyện ngắn. Tương phản mô tả ở những cấp độ, từ các chi tiết, hình ảnh cho đến tình huống, nhân thiết bị trong tác phẩm… Vậy vậy nào là tương phản?

Phép tương phản nghịch (còn gọi là đối lập) trong thẩm mỹ là việc tạo nên những hành động, rất nhiều cảnh tượng, hầu như tính giải pháp trái ngược nhau để làm nổi nhảy một ý tưởng bộ phận trong sản phẩm hoặc bốn tưởng chủ yếu của tác phẩm.

Trong truyện ngắn chết sống mặc bay, công ty văn dựng lên nhị cảnh tương phản phệ nhất, rõ ràng nhất, chính là cảnh những người dân đã ra mức độ hộ để trong trạng thái nghiêm trọng và phong cảnh phụ mẫu mã đang thuộc nha lại ngồi chơi bài xích trong đình.

Xem thêm: Phân Tích Bài Thơ Cây Dừa Của Trần Đăng Khoa Hay Nhất, Phân Tích Bài Thơ Cây Dừa Của Trần Đăng Khoa

Thứ nhất là sự việc tương bội nghịch về không gian: một bên là quanh đó trời mưa tầm tã, nước sông càng ngày càng lên cao; một bên là không khí “trong đình, đèn thắp sáng sủa trưng, nha lại quân nhân tráng, kẻ hầu bạn hạ chuyên chở rộn ràng”, ship hàng cho các quan ngồi đùa bài. Và xung quanh chỗ quan tiền ngôi là vừa đủ những dụng cụ quý giá, tiên tiến khác cũng để giao hàng cho trò chơi của quan che như “bát yến hấp mặt đường phèn nhằm trong khay khảm”, là “trầu vàng, cau đậu, rễ tía”. đựng vào ngăn tệ bạc của trái đồi mồi, là “ống thuốc bạc, đồng hồ thời trang vàng, treo chuỗi ngà, ống vôi chạm…”. Có thể nói rằng là một không gian mưa lạnh nước tràn nguy kịch, khốn khổ, một không khí thì nóng cúng, linh đình, phú quý, xa hoa.


*

Thứ hai là sự tương bội phản về ko khí: ngoài đê thì “mưa gió ầm ầm”, tiếng tín đồ ồn ào, xao xác, rồi đầy đủ mọi âm thanh chiêng trống thúc fan hộ đê, “tiếng gà, chó, trâu bò kêu vang tứ phía”; vào đình thì “tĩnh mịch, nghiêm trang, trừ quan tiền phụ mẫu mã ra, không có ai dám lớn tiếng”. Bầu không khí trong đình sao nhưng mà hòa nhã, êm dịu; quan liêu lại, binh lính ngồi quanh quan lại phủ gần như tỏ ra tôn nghiêm, sùng kính “như thần như thánh”. Tưởng như những âm nhạc náo động và cảnh ngộ hộ đê muôn trùng nguy cấp ngoài kia nghỉ ngơi một quả đât biệt lập, tách bóc xa hẳn chốn đình trung, khu vực quan lấp ngồi chơi bài xích với chánh tổng và nha lại.

Đặc biệt, người sáng tác khắc họa chi tiết sự tương phản về thái độ, hành động của hai đối tượng người dùng người dân cùng quan phủ: trong những khi người dân lo sợ, “rối rít”, kêu gọi mọi sức fan sức của để giữ lại đê thì quan bao phủ và đàn sai nha lại ung dung, điềm tĩnh ngồi chơi bài đến cuối cùng. Đây là cảnh hộ đế của tín đồ dân quê: “Hàng trăm nghìn con người, từ chiều mang lại giờ, rất là giữ gìn, kẻ thì thuổng, người thì cuốc, kẻ nhóm đất, kẻ vác tre, làm sao đắp, làm sao cừ, tị nạnh bõm bên dưới bùn lầy ngập thừa khuỷu chân, bạn nào tín đồ nấy lướt thướt như loài chuột lột”. Còn đó là dáng điệu, động tác cử chỉ của quan phụ mẫu trê tuyến phố thi hành công vụ hộ đề: ngài “uy nghi chễm chệ ngồi” trên sập, “tay trái dừa gối xếp, chân đề nghị duỗi thẳng ra, khiến cho tên fan nhà quỳ ở bên dưới đất mà gãi. Một tên quân nhân lệ đứng bên, cầm chiếc quạt lông, chốc chốc đã phẩy. Tên nữa đứng khoanh tay, chực hầu điếu đón”, quan liêu cũng không buộc phải nói các lời, chỉ việc đưa ra đa số lời phán đầy quyền uy: “Điếu, mày!” giỏi “Thì bốc đi chứ!”. Nhường như, tín đồ dân quê lo sợ, cuống quýt, trớ trêu bao nhiêu vày họa đổ vỡ đê thì quan bao phủ lại ung dung, điềm tĩnh, nhàn hạ bấy nhiêu trong chiếc thú chơi bài, hóng ù.

Mức độ tương phản nghịch được đưa lên đến đỉnh cao, đầy kịch tính chính là ở trường hợp cuối truyện:


“Vừa dịp đó, tiếng fan kêu rầm rĩ, càng nghe càng lớn… Ai nấy trong đình hầu như nôn nao sợ hãi… Một bạn nhà quê mình mẩy lấm láp, quần áo ướt đầm, rối rít chạy xông vào thở không ra lời:

– Bẩm… quan lớn… đê vỡ vạc mất rồi! | Quan to đỏ phương diện tía tai, quay ra quát mắng rằng:

– Để vỡ vạc rồi! … Để tan vỡ rồi, thời ông bí quyết cổ bọn chúng mày, thời ông bỏ tù chúng mày! có biết không?… quân nhân đâu? Sao cất cánh dám khiến cho nó chạy xồng xộc vào chỗ này như vậy? không hề phép tắc gì nữa à?………………..

– Đuổi cổ nó ra!”.

Và phớt lờ thể hiện thái độ run sợ, hoảng hốt của fan dân quê tương tự như sự ói nao, xôn xang của nha lại vào đình, quan mập lại cù vào, liên tục cuộc chơi, để rồi cuối cùng, lúc ngài đợi được nhỏ bài của bản thân mình để ù to lớn thì ngài reo lên sung sướng, quên cả nỗi khó chịu vừa rồi. Sự tương làm phản về thể hiện thái độ và hành vi của hai lực lượng này biểu lộ sâu sắc bản chất của nhân vật: đó là bản chất hiền lành, yếu đuối và hoàn cảnh khốn thuộc của fan dân lao động bởi vì thiên tai và sự vô trọng trách của kẻ gắng quyền và bản chất nhẫn tâm, bất nhân của một bộ phận quan lại phong kiến đương thời. Kết phù hợp với phép tương phản nghịch là phép tăng cấp.

Trong thẩm mỹ và nghệ thuật văn chương, phép tăng cấp là một mẹo nhỏ mà người sáng tác lần lượt đưa thêm chi tiết vào và chi tiết sau buộc phải cao hơn chi tiết trước, thông qua đó làm rõ thực chất của sự việc, hiện tượng mà người sáng tác muốn nói đến.

Truyện ngắn trống mái mặc bay hoàn toàn có thể chia làm bốn cảnh nhỏ, mỗi cảnh tự khắc họa sâu sự tương bội phản giữa fan dân và quan phủ, đồng thời ngày càng tăng cao mức độ kịch tính. Sự tăng cấp được miêu tả ở nhì đối tượng: một phương diện là cường độ căng thẳng, nguy hại của bạn dân quê (trời ngày càng mưa to, nước ngày càng dâng cao, những âm thanh nhốn nháo và cầu cứu càng lớn, nguy cơ tiềm ẩn để vỡ với sự mệt mỏi, yếu gắng của fan dân càng tăng); ở phương diện kia là nút độ đắm say bài bạc và thái độ điềm nhiên, thờ ơ của quan phủ cũng ngày càng rõ nét, càng được tự khắc sâu.

Ở cảnh thứ nhất, tác giả lộ diện bức tranh tổng quan về thực trạng của tín đồ dân hộ đê với quan phủ. Trong khi muôn dân đang quần quật dưới trời mưa tầm tã, đối lập với nước sông cứ cuồn cuộn bốc lên và những music “tiếng trống tiến công liên thanh, ốc thổi vô hồi, tiếng người xao xác hotline nhau thì vào đình, không gian “tĩnh mịch, nghiêm trang”, nha lệ quân nhân tráng, kẻ hầu fan hạ quây xung quanh giao hàng cho trò chơi tổ tôm của quan tiền phủ.

Đến cảnh thứ hai, đó là lúc quan sẽ chờ bài bác ù. “Ngài xơi chén yến vừa xong, ngồi khểnh vuốt râu, rung đùi, mắt đã mải trông đĩa nọc” thì chợt “ngoài xa tất cả tiếng kêu vang trời dậy đất”. Giờ kêu khiến “mọi fan đều giật nảy mình”, duy chỉ bao gồm quan “vẫn điềm nhiên, chỉ nhăm nhe chực người ta bốc trúng quân mình ngóng mà hạ”. Bên cạnh đó mọi sự thân yêu của ngài lưu ý lá bài xích mà ngài chờ để ù to. Rồi khi có tín đồ nhắc quan: “dễ có khi đê vỡ” thì quan tiền “cau mặt, gắt: “mặc kệ” và liên tục quay sang trọng giục thầy đề bốc bài. Bởi thế ở đây, nguy cơ tiềm ẩn vỡ đê đã hiện hình, như treo lửng lơ trước mắt, còn cường độ thản nhiên với ham mê bài bạc của quan tủ cũng tăng lên.

Đến cảnh thứ cha thì mức độ căng thẳng, kịch tính đã được “đốt nóng” cùng đẩy đến đỉnh điểm. “Tiếng người kêu rầm rĩ, càng nghe càng lớn. Lại sở hữu tiếng ào ào như thác rã xiết, rồi lại sở hữu tiếng gà, chó, trâu, bò kêu vang tứ phía”. Sự dớn dác kinh sợ thậm chí còn đã lay động cả không khí trong đình, khiến “ai nấy sống trong đình số đông nôn nao hại hãi”. Để rồi khi tất cả một người dân quê “mình mẩy lấm láp,…, ướt đầm”

chạy vào cung cấp tin đê vỡ thì gai dây căng thẳng ngoài ra bị kéo căng và vụt đứt cùng với lời quát mắng khó tính của quan che với kẻ dám mạo phạm kia. Chưa hết! Sự điềm tĩnh, thản nhiên đến ghẻ lạnh và tàn tệ của ngài còn biểu đạt ở hành vi quan xoay vào, giục thầy đề đùa tiếp. Tức là trong suốt game show đó, quan phụ mẫu mã của chúng ta chưa khi nào xao lãng phương châm là chờ con cờ để ù lớn, mặc cho “trời long đất lở” đến cụ nào. Quả là những quân bài đó bao gồm “ma lực” đối với quan hơn bất kể thứ như thế nào khác.

Và hoàn thành tác phẩm là cảnh trong khi quan hạ bài, ù to, ngài vỗ đùi reo mừng sung sướng thì ngoài kia, nước ngập lênh láng, cuốn trôi đơn vị cửa, lúa má, người dân lênh đênh, khốn khổ. Cường độ khốn khổ của fan dân được đưa lên đến đỉnh cao, thảm mến hơn bao giờ hết, và bản chất “lòng lang dạ thú” của quan tiền phụ mẫu cũng được phơi bày dung nhan nét hơn hết. Không chỉ từ dừng lại làm việc sự đam mê bài xích bạc thường thì nữa mà mang lại kết truyện, tác giả đã vạch trần đặc thù tàn ác, bất nhân của quan liêu phủ.

Như vậy, với câu hỏi sử dụng phối kết hợp tối đa và đắc địa hai mẹo nhỏ tương phản với tăng cấp, thư hùng mặc bay của Phạm Duy Tốn đã đoạt đến giá trị hiện thực cùng nhân đạo sâu sắc. Tòa tháp đã trưng bày bức tranh hiện tại thực đời sống ở nhị mảng đối lập: cuộc sống khốn cùng quẫn của người dân lao động nhỏ dại bé và cuộc sống đời thường xa hoa của quan phủ; đồng thời tố giác gay gắt thực chất bất nhân, “lòng lang dạ thú” của quan phụ mẫu…

Giá trị nhân đạo thắm thiết của tác phẩm mô tả ở niềm yêu mến xót không đậy giếm của người trần thuật so với tình cảnh của không ít người dân lầm than, cùng cực và cách biểu hiện phẫn nộ so với tên quan phủ bội nghĩa ác, nhẫn tâm.

Ngoài ra, hai thủ thuật này còn tạo hiệu quả nghệ thuật cao cho truyện ngắn. Đó là công dụng của quy trình học tập, tiếp thu phần đông hình thức, thủ pháp nghệ thuật của truyện ngắn hiện đại phương Tây cố kỉnh kỉ XX. Tác phẩm sinh sản sự hấp dẫn, lôi cuốn người phát âm từ mở màn đến kết thúc nhờ kịch tính gay gắt, căng thẳng.

Xem thêm: Trình Bày Sự Đa Dạng Của Môi Trường Nhiệt Đới Gió Mùa ? Bài 2 Trang 25 Sgk Địa Lí 7, Bài 2

Có thể nói, thư hùng mặc cất cánh của Phạm Duy Tốn xứng danh là một trong những truyện ngắn lúc này tiêu biểu, xuất nhan sắc của văn học vn những năm 20 của cố kỉ XX. Nhà cửa cũng biểu lộ được khả năng nghệ thuật và cảm quan nhân đạo sâu sắc trong phòng văn.

Các bài tương quan đến tác phẩm:

Soạn bài xích lớp 7: sống mái mặc baySoạn Văn 7: thư hùng mặc bayPhân tích tác phẩm trống mái mặc baySống chết mặc bay - yếu tố hoàn cảnh sáng tác, Dàn ý so sánh tác phẩm