Lấy Nhan Đề Tình Đời Trong Chiếc Lá Em Hãy

  -  

Đề bài: rước nhan đề “Tình đời trong cái lá”, em hãy viết bài xích nêu xem xét của mình về đoạn trích truyện ngắn cái lá sau cùng của O-hen-ri. Theo đó, Baivan gởi đến chúng ta 3 dàn bài bác + bài văn mẫu để các chúng ta cũng có thể tham khảo. Trường đoản cú đó, giúp chúng ta có những bài bác văn giỏi nhất cho riêng mình.

Bạn đang xem: Lấy nhan đề tình đời trong chiếc lá em hãy

Câu trả lời:

Bài mẫu 1: Lấy nhan đề “Tình đời trong mẫu lá”,…

Dàn bài

1. Mở bài: reviews tác giả, tác phẩm.

2. Thân bài:

Hoàn cảnh nhân vật:Cụ Bơ-men suốt tư chục năm mơ ước vẽ một bức siêu phẩm mà không thực hiện được, đành buộc phải ngồi làm mẫu cho các họa sĩ trẻ.Giôn-xi bị sưng phổi, bệnh tật và nghèo túng bấn đã lấy nốt của cô tinh thần vào cuộc sống. Khi dòng lá sau cùng rụng xuống thì cô đã ra đi.Tình huống bất ngờ:Vẫn còn một mẫu lá thường xuân bám dính trên bức tường gạch.cụ Bơ-men đã mặc kệ thử thách của thời tiết xung khắc nghiệt, quên đi cuộc đời của phiên bản thân mình.Khi hiểu rằng sự thật:Giôn-xi sẽ vượt qua quan ải của bao gồm mình, quay lại với lòng tin sự sống.Cụ Bơ-men đang nhiễm chính căn bệnh dịch sưng phổi của Giôn-xi cùng mất.

3. Kết bài: nêu suy xét của em về nhân vật, trường hợp chuyện và ý nghĩ về nhân văn của câu chuyện.

Bài văn

Ai đã từng có lần đọc phần lớn truyện ngắn của phòng văn người Mĩ O’Hen-ri (1862 – 1910) hẳn sẽ cảm giác một điều: Từ hiện tại thực cuộc sống đời thường đầy rẫy đa số bất công vô lý, đem lại bao xấu số cho những cuộc đời nghèo khổ, đơn vị văn luôn luôn khơi dậy được vẻ đẹp chổ chính giữa hồn đa số con bạn ấy qua những tình huống truyện bất ngờ, cảm động. Cái lá cuối cùng là một truyện ngắn xuất sắc của phòng văn ắp tràn tình yêu dấu và niềm tin với nhỏ người, một bức thông điệp xác minh sứ mạng và sức khỏe của thẩm mỹ và nghệ thuật chân chính.

Câu chuyện nhắc về cuộc sống đời thường chật vật của các người hoạ sĩ nghèo: hai nữ họa sĩ trẻ Xiu cùng Giôn-xi sinh sống cùng chung cư với người họa sỹ già Bơ-men. Những khó khăn về vật hóa học đã rứa kiệt sức sáng sủa tạo, khiến cho họ lâm vào hoàn cảnh cảnh bi đát. Nỗ lực Bơ-men suốt tứ chục năm ao ước vẽ một bức kiệt tác mà không triển khai được, đành nên ngồi làm mẫu cho những họa sĩ trẻ để kiếm chút tiền gầy đét nuôi thân. Giôn-xi bị sưng phổi, bị bệnh và nghèo bí đã đem nốt của cô tinh thần vào cuộc sống. Chỉ còn lại Xiu mòn mỏi với đông đảo bức vẽ và ám hình ảnh bởi lưu ý đến của Giôn-xi: cô bé bệnh tật ấy sẽ đếm từng cái lá rơi để ngóng định mệnh kết luận mạng sống của chủ yếu mình, với ý thức khi cái lá cuối cùng rụng xuống thì cô sẽ ra đi… ko gian cuộc sống thường ngày của phần lớn con tín đồ khốn khổ ấy mát mẻ u ám như mùa đông, trĩu nặng những bi ai lo.

Đáng sợ làm sao khi từng ngày trôi đi trong gió tuyết và phần lớn cơn mưa mát mẻ dai dẳng, những chiếc lá hay xuân thường xuyên rơi xuống, chỉ với lại một chiếc lá ở đầu cuối để Giôn-xi như thấy được cái chết của chính bản thân mình đang mang lại gần. Chắc rằng ai trong họ cũng cảm thấy rối lòng, bất lực trước một con tín đồ đã buông xuôi, ngán sống. Bởi thế nhà văn đã tập trung diễn tả khoảnh khắc stress của Xiu và nuốm Bơ-men dịp Giôn-xi sẽ ngủ: “Họ hại sệt ngó ra ngoài cửa sổ, nhìn cây thường xuân. Rồi họ nhìn nhau một lát, chẳng nói năng gì”. Có lẽ rằng trong khoảng thời gian ngắn đó, họ đã nhận thức thấy nhánh thường xuyên xuân sau cuối trụi lá rồi chăng? ngoài ra cùng cùng với cái khắc nghiệt của trời đông, mưa gió, họ có thể đoán trước được điều gì khi Giôn-xi thức giấc dậy vào sáng hôm sau và thấy loại lá sau cùng đã rụng.

Trong yếu tố hoàn cảnh này, người đau đớn nhất không phải là Giôn-xi mà đó là cô gái trẻ em Xiu. Vày lẽ, cô là bạn sẽ nên chứng kiến toàn bộ tấn bi kịch sắp diễn ra vào sáng sủa hôm sau thời điểm Giôn-xi lại chú ý ra cửa sổ. Công ty văn không mô tả cụ thể tâm trạng Xiu, chỉ cho thấy cô “tỉnh dậy sau khi chợp mắt được một giờ đồng hồ đồng hồ”, như vậy có nghĩa là cô đã buộc phải trải sang 1 đêm trắng đầy âu lo thổn thức, vào sự hoảng sợ và bất lực. Một đêm mưa gió xung quanh trời dữ dội, một loại lá ước ao manh bám dính trên bức tường gạch chắc chắn là sẽ bị vùi dập tơi tả, không đương đầu nổi sự hủy hoại của từ nhiên. Điều đó tức là sau phút kéo tấm che lên, Giôn-xi sẽ thấy được cái bị tiêu diệt của chủ yếu mình. Tuy vậy Xiu cũng quan trọng chịu được khoảnh khắc nhìn thấy “Giôn-xi vẫn mở lớn cặp đôi mắt thẫn thờ quan sát tấm mành mành màu xanh da trời đã kéo xuống”. Ko kéo rèm lên cũng không được, vì do đó Xiu sẽ với mặc cảm chủ yếu mình mới là người tạo ra cái bị tiêu diệt của Giôn-xi. Ta hiểu trọng tâm trạng của cô khi tuân theo một biện pháp chán nản, bản thân cô cũng không còn phương cách nào giúp cho những người đồng nghiệp, người em gái tê từ bỏ lưu ý đến điên rồ kinh hãi kia.

Chính vào tầm khoảng ấy, một hình hình ảnh bất ngờ đang làm hòn đảo lộn hầu hết dự đoán, đảo ngược cả trường hợp tưởng như chắc hẳn rằng trong dự định của Giôn-xi, trong nỗi sợ hãi của Xiu với trong sự thuyệt vọng của rất nhiều người. Tình huống ấy đã thắp lại niềm mong muốn như một phép màu: vẫn tồn tại một chiếc lá hay xuân còn trên bức tường gạch. Chắc hẳn rằng người vui tươi nhất từ bây giờ là Xiu, bởi vì chiếc lá cô bắt gặp không phải là một ảo ảnh: “Đó là cái lá cuối cùng trên cây. Ở gần cuống lá còn giữ màu xanh da trời sẫm, nhưng với rìa lá hình răng cưa sẽ nhuốm màu xoàn úa, dòng lá vẫn quả cảm treo phụ thuộc vào cành cách mặt khu đất chừng nhị mươi bộ”. Còn Giôn-xi? Cô cũng thừa nhận ra: “Đó là cái lá cuối cùng”, quá nhận thực sự một phương pháp miễn chống và tiếp tục suy nghĩ: “Hôm ni nó đang rụng thôi và cùng lúc đó thì em vẫn chết”.

Giôn-xi thật xứng đáng thương tuy thế cô cũng thật đáng trách lúc vẫn theo đuổi ý định từ bỏ cuộc sống. Cô chìm đắm trong ý nghĩ kỳ quặc của mình, mang kệ hầu như sợi dây ràng buộc cô với tình bạn và với thế gian cứ lơi lỏng dần dần từng tua một. Cô vẫn phụ lòng của Xiu, cùng vì cô đang xem nỗi đau của chính bản thân mình lớn hơn tất cả mọi sự quan tiền tâm lo lắng của đầy đủ người. Những năm ấy, sẽ không ai hoàn toàn có thể giúp đỡ cô, bên cạnh chính bạn dạng thân cô. Thời gian một ngày kéo dài đằng đẵng để Giôn-xi tận mắt chứng kiến chiếc lá thường xuyên xuân chiến đấu với mùa đông khắc nghiệt. Mẫu lá bướng bỉnh ấy không chấp nhận sự buông xuôi của một cô gái còn thừa trẻ. Vắt nhưng, khi con bạn ấy đã gật đầu đồng ý đầu hàng số phận, thì sức mạnh của màn tối buông xuống, gió mùa rét ào ào, mưa đập mạnh mẽ vào hành lang cửa số lại bao gồm một uy lực để cho Giôn-xi không còn một lòng tin nào vào sự sống của thiết yếu mình. Sự cầm cố chấp ấy quả thật đáng chê trách.

Nhà văn đã tạo ra một tình huống thử thách trước định mệnh của Giôn-xi, để rồi, cuối cùng người đọc hoàn toàn có thể thở phào dịu nhõm: “Chiếc lá hay xuân vẫn tồn tại đó”. Mẫu lá mong manh ấy đã thắng lợi được thời tiết tương khắc nghiệt, để tạo ra một bước ngoặt trong thừa nhận thức của Giôn-xi. Cuối cùng, cô bé ấy đã nhận được ra sự ích kỷ tồi tệ của bạn dạng thân mình. Loại lá sau cùng đã cứu sống một sinh linh. Trước nhất là ngộ ra khát vọng sống tiềm ẩn trong thâm tâm hồn của Giôn-xi, nhằm cô dìm ra: “Có một cái gì đó đã tạo nên chiếc lá cuối cùng vẫn còn đó để cho em thấy rằng mình đã tệ như thế nào. ước ao chết là một tội.”. Phép nhiệm màu vẫn xảy ra, thừa qua tất cả những quy phương pháp thường tình của vạn vật thiên nhiên tạo hoá, khiến Giôn-xi không hiểu nhiều và không sao hiểu được. Nên chăng, Thượng đế chí công và hiền hậu không nỡ nhằm một cô nàng trẻ phải sớm giã từ cuộc sống? Không số đông thế, sau thời tự khắc bừng tỉnh, cô gái Giôn-xi đã lại bắt đầu mơ cầu về tương lai: “Một ngày nào kia em đã vẽ được vịnh Na- plơ”. Thượng đế thật công bằng, vị thượng đế ấy có tên là… Bơ-men.

Người hoạ sĩ già khốn khổ ấy không có quyền năng tối thượng của Thượng đế, tuy thế ông gồm một trái tim giàu lòng yêu thương cảm. Hoá ra, trong thời điểm làm mẫu mang lại Xiu, con bạn ấy đang đi vào một đưa ra quyết định táo bạo, chiếm quyền của Đấng-toàn-năng bằng chính kĩ năng của mình. Con fan đã tư mươi năm theo đuổi siêu phẩm mà ko thành công đã tạo ra một kiệt tác sau cùng của đời mình: chiếc lá cuối cùng! Khi bắt tay vào công việc, tín đồ nghệ sĩ chân bao gồm ấy đã lặng lẽ hành cồn với ước nguyện thiệt cao cả: Trả lại lòng tin vào sự sống, cống hiến và làm việc cho Giôn-xi. Không có ai được biết gồm bao nhiêu tinh hoa đang phát ngày tiết trong tiếng phút vẽ buộc phải chiếc lá bên trên tường của thế Bơ-men. Toàn bộ đều ra mắt quá bất ngờ, cho nỗi cả Xiu là bạn đã chứng kiến giờ phút chiếc lá ở đầu cuối rụng xuống cùng thay Bơ-men cũng cần bàng hoàng. Ta đột nhiên hiểu mọi lời nói gấp rút của cô với Giôn-xi: “Em thân yêu, thân yêu. Em hãy nghĩ mang lại chị, trường hợp như em không còn muốn nghĩ mang đến mình nữa. Chị sẽ làm gì đây?”. Cô đã hiểu tất cả, nhưng không dám nói rõ mang lại Giôn-xi, bởi vì cô chưa thể hình dung ra bội nghịch ứng của Giôn-xi trước một sự lừa dối xuất phát từ lòng tốt của fan hoạ sĩ già. Lời nói ấy còn biểu lộ một niềm vui vẻ vô biên của Xiu trước giải pháp tình vắt mà cố gắng Bơ-men đã nghĩ ra trong đêm cái lá cuối cùng thực sự đang rụng xuống. Bởi thế, lần kéo mành vào hôm sau, ta không còn chạm mặt tâm trạng bi quan và tuyệt vọng đến cơ cực của Xiu nữa.

Vì sự sống của một cô gái, rứa Bơ-men đã bất chấp thử thách của thời tiết xung khắc nghiệt, quên đi cuộc đời của phiên bản thân mình. Tất cả lẽ phiên bản thân cố cũng bất ngờ đó là bức vẽ sau cùng của cuộc đời mình, nhưng chắc chắn rằng một điều khi fan hoạ sĩ ấy vẽ loại lá, bức vẽ ấy không nhằm để giữ giàng tên tuổi người nghệ sỹ với đời. Điều đáng nhiệt tình lúc đó là sự sống vẫn tắt trong trái tim hồn một cô gái trẻ, làm cố nào nhằm cô thôi không xẩy ra ám hình ảnh bởi quy luật ghẻ lạnh của tạo nên hoá, nhằm rồi vươn lên giữa cuộc sống bằng chủ yếu sức sinh sống tiềm tàng trong tâm hồn cô. Đó là lúc tín đồ hoạ sĩ già ấy hiểu thấu sứ mệnh vinh quang quẻ và cao siêu của nghệ thuật: hướng tới con bạn chứ không hẳn là nhằm tạo chút khét tiếng hão huyền, thẩm mỹ và nghệ thuật chỉ thiệt sự bắt đầu khi sáng tạo của tín đồ nghệ sĩ góp ích cho đời.

Xem thêm: Bài Thơ: Bác Đã Đi Rồi Sao Bác Ơi ! (Tố Hữu, Bài Thơ: Bác Ơi! (Tố Hữu

Cuối cùng thì Giôn-xi sẽ vượt qua cửa ải của bao gồm mình, quay trở lại với niềm tin sự sinh sống nhờ lòng tin vào mức độ sống mạnh mẽ từ loại lá sau cùng – thành công của cầm cố Bơ-men. Nhưng tín đồ nghệ sĩ già ấy đã đề nghị trả một cái giá thừa đắt bằng chính mạng sống của mình. Giôn-xi chỉ được biết điều này khi sẽ thật sự bình phục bằng nghị lực của bao gồm mình. Qua lời thuật lại của Xiu, ta hiểu được lòng biết ơn của Xiu so với người hoạ sĩ cao siêu ấy, với cô mong mỏi nhắc nhở Giôn-xi không thể vô ơn trước sự việc hy sinh của một con bạn chân chính, bởi sự sinh sống của đồng loại đã không ngần không tự tin xả thân. Nuốm Bơ-men đang nhiễm chính căn căn bệnh sưng phổi của Giôn-xi vào lúc tạo cho chiếc lá cuối cùng giữa một đêm đông mưa gió lạnh lẽo. Cụ thể xúc hễ này khiến cho ta tin tưởng rằng Giôn-xi dù hiểu được chiếc lá ấy là một sản phẩm nhân tạo, nhưng chắc hẳn rằng cô sẽ không bao giờ hối hận trước một sự lừa dối cao siêu như thế, bạn hoạ sĩ già Bơ-men là hiện tại thân của sự cao thượng, lòng vị tha, đức hy sinh của một con fan chân chính.

Câu chuyện xong bằng một sự đảo ngược trường hợp lần vật dụng hai. Cái lá sau cuối là một sự lừa dối, nhưng lại lại là 1 trong sự lừa dối cao cả để đem đến niềm tin vào sự sống và làm việc cho con người. Kiệt tác ở đầu cuối của người họa sĩ già vẫn được thành lập nằm ngoài tất cả mọi dự đoán của công chúng. Nhưng cái lá ở đầu cuối ấy trường tồn là vật chứng của tấm lòng yêu thương bé người. Bởi thế, loại lá cuối cùng sẽ mãi bất diệt với thời gian.

Bài mẫu mã 3: Lấy nhan đề “Tình đời trong cái lá”,…

*

Dàn bài

1. Mở bài: Giới thiệu O Hen-ri với truyện ngắn chiếc lá cuối cùng.

2. Thân bài:

Ý nghĩ về của Giôn-xi về cái chết và mẫu lá cuối cùng.Xiu đã tận tình chăm sóc Giôn-xi (tình cảm giỏi đẹp của người sử dụng bè), y sĩ cũng đã hết lòng chạy chữa (khoa học đã và đang cố gắng).Cụ Bơ-men vẽ mẫu lá cuối cùng.Chiếc lá đã cứu vãn sống Giôn-xi. Nhưng rứa Bơ-men lại chết bởi vì viêm phổi. Chiếc lá – kiệt tác là cảm tình quên bản thân của cố kỉnh Bơ-men.

3. Kết bài: nhấn mạnh tình cảm của bé người, tình yêu đó đã biến thành tác phẩm và sức khỏe kì diệu của tác phẩm nghệ thuật vì nhỏ người.

Bài văn

Chiếc lá sau cùng là tác phẩm của phòng văn bậc thầy fan mĩ, công ty văn o.hen-ri, fan đã được hội thẩm mỹ và khoa học ở mĩ lấy tên đặt cho giải thưởng truyện ngắn hàng năm.

Chiếc lá cuối cùng là “bức thông điệp màu xanh” tác giả gửi đến bạn đọc, ca tụng tình bạn thủy chung cao quý, khuyên mọi người hãy mếm mộ con người, hây biết hi sinh vày sự sông của con người. Xiu cùng bơ-men là hai họa sĩ nghèo không giống nhau về tuổi thọ nhưng lại có chung mọt lo lắng: làm sao cứu sống giôn-xi khỏi bàn tay lạnh mát của thần chết. Xiu sẽ phải thao tác làm việc rất nhiều, không tiếc mức độ mình nhằm kiếm tiền mua thuốc, mời chưng sĩ, sở hữu thức ăn… Nuôi bạn và chữa bệnh cho bạn. Cô chăm sóc bạn từng li từng tí, từ các việc nấu cháo, nâu súp tới bài toán dỗ dành bạn ăn. Xiu và đúng là một người bạn thủy chung, gian nan, hoán vị nạn khi nào cũng bao gồm nhau. Cơ mà chỉ do đó cũng chưa thế’ cứu vớt được giôn-xi. Bị viêm phổi nặng nhưng nguy độc nhất là trung tâm trạng vô vọng của giôn-xi. Cô tin tưởng rằng mình không nuốm sống được khi cái lá sau cùng của cây thường xuyên xuân vị trí kia cửa số rụng xuống.

Chữa dịch viêm phối, y học hoàn toàn có thể làm được cơ mà chữa trọng điểm trạng xuất xắc vọng, bác sĩ cũng bó tay. Bởi sự mẫn cảm của một tín đồ giàu lòng nhân ái, chưng bơ-men đã nhận được ra chiếc chìa khóa mở góc cửa đưa giôn-xi quay trở lại với cuộc sống. Bằng tài năng, bác bỏ đã vẽ buộc phải bức tranh kiệt tác của chính bản thân mình – cũng chính là bức tranh sau cuối để đem về cho giôn-xi niềm tin yêu vào cuộc sống. Cả hai con người, xiu và bơ-men là hình ảnh tượng trưng mang lại lòng nhân đạo cao cả, mang đến tình yêu quý con người.

Thông qua bức vẽ cuối cùng, gắn sát với sự hi sinh thầm yên của bơ-men, người sáng tác còn muốn nói về một sự việc nữa: mục tiêu của nghệ thuật. Suốt bốn mươi năm lao đụng nghệ thật, chưng bơ-men luôn luôn thất bại, không bao giò’ ngòi bút của chưng chạm tới tà áo của chị em thần nghệ thuật. Tấm vải mong chờ bức vẽ siêu phẩm của bác bỏ từ hai mươi lăm năm nay vẫn trống trơn ỏ’ góc buồng. Cơ mà đến lúc không định làm cho nghệ thuật, tuy vậy vì mục tiêu giành lại sự sống, cống hiến và làm việc cho một người, chưng đã ngừng bức tranh kiệt tác của mình trong một thực trạng khắc nghiệt: tối đông, gió lạnh, tuyết rơi, 1 mình với dòng đèn bão trên một cái thang chênh vênh. Công trình của bác tuy chỉ là 1 trong những chiếc lá hay xuân bình thường nhưng lại trở buộc phải bất tử bởi vì nó hiện hình trong cuộc đời của một con bạn (cô xiu) cùng biết đâu, nó là sự việc sống của một tài năng.

Cốt truyện của cái lá sau cùng đơn giản. Câu chuyện sống được cùng với thời gian không những vì chân thành và ý nghĩa nhân bạn dạng sâu nhan sắc của nó ngoại giả vì ngòi bút dựng truyện, khắc họa nhân đồ vật đầy kĩ năng của tác giả. Về khía cạnh kết cấu, ông đã áp dụng thành công thủ thuật đảo lộn tình vắt hai lần một cách bỗng ngột, bất thần để cuốn hút người đọc. Lần trước tiên là khi giôn-xi đi đến trạng thái tốt vọng, buông thả đa số ý chí, phó mặc đến thần bị tiêu diệt đưa lưỡi hái cắt đứt đời mình. Cô đã trung tâm niệm một ý nghĩ tốt vọng: “trên cây hay xuân, khi nào chiếc lá ở đầu cuối rụng thì em cũng ra đi thôi. Em biết điều ấy đã ba thời buổi này rồi”. Bố lần ngay thức thì cô kể lại để ý đến này. Nghe lời khuyên răn của xiu, giôn-xi vấn đáp “em chờ mãi ngán lắm rồi, em nghĩ về mãi mệt mỏi lắm rồi. Em hy vọng buông trôi không còn thảy cùng dong buồm xuôi cái như trong số những chiếc lá căng thẳng và tội nghiệp kia”. Người đọc cảm giác nghẹt thở tưởng chừng như vô phương cứu chữa trị trước một nhỏ người không hề chút hi vọng nào vào cuộc sống. Nhưng lại kì diệu thay, dòng lá sau cùng lại ko rụng. Nó còn kia mãi mãi như sự vong mạng của cuộc đời. Giôn-xi đem lại lấy được lòng tin yêu thương vào cuộc sống. Cô hồi phục dần.

Lần đảo lộn tình cụ thứ hai tiếp liền sau khi giôn-xi bình phục, ở phần trên, ông già bơ-men xuất hiện thoáng qua rồi mất hút, fan đọc bị lôi kéo bởi cuộc chống chọi giành sự sống trong giôn-xi cũng đã quên mất ông. Chính khi ấy lời đề cập chuyện của xiu làm cho tất cả giôn-xi và fan đọc sống lại một sự kiện bi tráng. Chiếc lá cuối cùng thật sẽ rụng. Còn lại mãi mãi trên tường là chiếc lá của tình yêu yêu, là lòng yêu thương mến cuộc sống cháy phỏng của người họa sỹ già. Sự bất thần này gửi bơ-men thành nhân vật đặc trưng nhất biểu đạt sâu đậm chủ đề của truyện.

Xem thêm: Quê Hương Là Gì Hả Mẹ - Ý Nghĩa Của Quê Hương Trong Đời Sống Người Việt

Đọc truyện, em thấy cảm phục tình chúng ta của Xiu với Giôn-xi của bác bỏ Bơ-men. Em đâu ngờ đằng sau vẻ tương khắc khổ, thói nát rượu, bơ-men lại sở hữu tấm lòng thương mến con bạn mãnh liệt đến như vậy. Bác đã kiếm tìm ra phương thuốc thần diệu để thắp lên trong tim giôn-xi ngọn lửa yêu đời quyết giành lại cuộc sống với tử thần. Bác bỏ đã bị tiêu diệt nhưng em thấy bác bỏ như còn đã sống. Đó là 1 vị thánh thần khoác bên phía ngoài dáng vẻ tự khắc khổ. Cấp trang sách lại, em lâu dài nhớ cho tới bức thông điệp greed color kêu call sự thương mến giữa con fan với con người, lôi kéo nghệ thuật hướng tới con người.