Đóng Vai Ông Sáu Trong Truyện Ngắn Chiếc Lược Ngà

  -  

Đóng vai ông Sáu nhắc lại truyện chiếc lược ngà trong thành tựu “Chiếc lược ngà” bộc lộ rõ tính cách, cảm xúc, hành vi của ông Sáu ngay sau đây.

Bạn đang xem: đóng vai ông sáu trong truyện ngắn chiếc lược ngà

Chiếc lược ngà là một trong tác phẩm cảm hễ trong chương trình văn học lớp 9. Đây cũng là giữa những bài học thường được chuyển vào đề thi các năm. Hãy cùng nội dung bài viết dưới đây tham khảo qua dàn ý chi tiết và bài bác văn mẫu đến đề bài: Hãy đóng vai ông Sáu cùng kể lại truyện loại lược ngà nhé!


*

Đóng vai ông Sáu kể lại truyện chiếc lược ngà đầy cảm động


Nội Dung bài Viết

1 Những lưu ý trước khi đóng vai ông Sáu nói lại truyện loại lược ngà2 Dàn ý vào vai ông Sáu nhắc lại truyện chiếc lược ngà

Những xem xét trước khi nhập vai ông Sáu kể lại truyện mẫu lược ngà

Khi vào vai ông Sáu nhắc lại mẩu chuyện Chiếc lược ngà, học sinh cần để ý phân tích tình tiết nội tâm cũng như cảm hứng của nhân thứ theo từng mốc thời điểm quan trọng.

Trước khi gặp bé xíu Thu

Ông Sáu háo hức, nôn nao vì sắp đến ngày được gặp gỡ lại con gái.Cả đêm hôm trước ông ko ngủ được, tưởng tượng ra cảnh hai cha con hội ngộ nhau.

Khi gặp bé nhỏ Thu

Đau đớn khi nhỏ không nhận biết mình.Bất lực, ảm đạm khổ lúc càng lại ngay gần con, con lại càng đẩy bản thân ra xa.Mong mong mỏi con call mình một giờ đồng hồ “ba”.

Thời điểm chia tay bé nhỏ Thu để quay trở lại chiến trường

Cuộc chia ly đầy nước đôi mắt khi bé bỏng Thu call ba. Ông Sáu vừa bi thương vừa tiếc nuối nuối bởi vì không thể làm việc bên bé nhiều hơnSau khi trở về chiến trường, ông Sáu ăn năn mãi vày mình lỡ tấn công con.Luôn cẩn thận, tinh tế mài cho nhỏ chiếc lược ngà như sẽ hứa.

Dàn ý đóng vai ông Sáu nói lại truyện cái lược ngà

Mở bài

Giới thiệu bao quát truyện ngắn mẫu lược ngà bằng lời của ông Sáu.

Thân bài

Ngày trở về

Tâm trạng: vui vẻ, háo hức vị sắp được gặp lại ba mẹ, vk sau bảy năm xa cách, đặc trưng là nhỏ nhắn Thu.Bồn chồn, nao nao, ko biết đàn bà đã to thế nào,nó tất cả vui khi chạm chán lại mình không.Cảnh quê nhà: không tồn tại gì biến đổi nhiều, vẫn hết sức thân thuộc, gần gụi như xưa.

Khi gặp con gái

Cất tiếng call trong sự kỳ vọng tuy vậy con nhỏ xíu chỉ tròn đôi mắt nhìn, coi mình như người không quen → hụt hẫng, đau đớnMuốn ôm nhỏ vào lòng, thấy bé Thu sợ hãi hãi, chạy trốn bản thân thì buồn bã, thuyệt vọng vì nhỏ không chịu nhìn mình.Suốt bố ngày ở nhà chỉ quanh quẩn nhằm vỗ về đàn bà nhưng nó càng đẩy anh ra xa. Khẩn thiết được nghe bé gọi một tiếng bố nhưng nhỏ nhắn chẳng khi nào chịu gọi.

Cuộc hội thoại của hai phụ thân con

Khi má bảo gọi cha vào ăn cơm, nhỏ nhắn Thu chỉ nói trống không. Tôi chỉ biết cười cợt gượng gạo, bi tráng nhưng quan trọng làm gì.Bé Thu một mực không gọi tía dù phải giúp đỡ.Trong bữa cơm, tôi gắp cho nó miếng trứng cá ngon nhất nhưng lại nó đã cần sử dụng đũa hất ra, làm cơm vãi khắp mâm. Tức giận, tôi đang vung tay tấn công vào mông nó. Nhỏ xíu Thu ko khóc, yên ổn lặng, gắp miếng trứng cá vứt lại chén rồi vứt đi sang nước ngoài → tôi vô cùng khổ sở và ân hận hận.

Phút chia tay nghẹn ngào

Tôi bận bịu tiếp đón bà con làng xã mà không kịp suy nghĩ con.Khuôn mặt bé xíu Thu không hề bướng bỉnh như mỗi một khi mà trở nên bi đát rầu.Đến lúc chia tay, đa số thứ như đổ vỡ òa khi bé xíu Thu cất tiếng gọi bố đầu tiên. Bé bỏng chạy đến bao bọc lấy tôi, hôn lên dấu thẹo và giữ quán triệt tôi ra đi chiến trường.Tôi nghẹn ngào, chỉ kịp dặn cùng trấn an con bằng câu “Ba đi rồi ba sẽ về”, tuy nhiên nó xong khoát không cho tôi đi.Mọi tín đồ dỗ dành, bé xíu Thu mới để tôi ra chiến trường. Trước thời điểm đi, con nhỏ bé còn dặn tôi cài cho nó loại lược. Tôi đồng ý và phân chia tay bé trong cảnh cực kì bịn rịn, xúc động.Tôi trở lại mặt trận nhưng trong trái tim không bao giờ quên lời hứa với con.

Kết bài

Khái quát mắng lại chân thành và ý nghĩa câu chuyện.

Bài văn chủng loại đóng vai ông Sáu nhắc lại truyện dòng lược ngà

Tôi là Sáu- một người chiến sỹ xung phong trên chiến trường Nam Bộ. Ngày tôi từ giã mái ấm gia đình bỏ trên đường ra trận, đàn bà tôi- bé xíu Thu new chỉ được một tuổi. Cùng với tôi, nhỏ bé Thu là niềm hạnh phúc nhất cuộc đời này, cũng chính là động lực nhằm tôi hết mình pk và mau chóng ngày trở về chạm mặt con. Đằng đẵng bảy năm trôi qua, tôi mới tất cả dịp trở lại quê nhà. Dẫu mang lại tấm ảnh má bé nó tôi vẫn luôn nâng niu và quan sát ngắm hàng ngày thì cái cảm giác được gặp mặt con, được ôm nhỏ vào lòng vẫn khiến cho tôi khao khát, mong đợi vô cùng.

Còn ghi nhớ ngày tôi đi, bé bỏng Thu còn được ẵm trên tay mẹ. Khuôn mặt con nhỏ nhắn kháu khỉnh, đáng yêu và dễ thương lắm. đa số ngày vk đến thăm, tôi rất nhiều nhắn nhủ lần sau lưu giữ dắt con theo nhưng trong tâm địa vẫn hiểu rõ điều đó là không thể. Thời rứa loạn lạc, dẫn theo nhỏ chẳng không giống nào chuyển nó vào nguy hiểm. Tôi hiểu rõ cả chứ. Chỉ tất cả điều nỗi nhớ cùng sự khao khát được gặp mặt lại bé cứ dâng mãi vào lòng.

Cũng do vậy cơ mà chuyến về quê này cùng với tôi là 1 trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. Loại ngày mà tôi chờ đợi suốt bảy năm qua cuối cùng cũng đến. Lòng tôi cứ nao nao, hoảng loạn mãi. Nghĩ mang đến cảnh được sum vầy với gia đình, được ôm hôn con, được nghe tiếng bé gọi bố thân mật,…là tôi lại vui đến hơn cả không ngủ được.

Chiếc xuồng dần cập bến. Hình hình ảnh ngôi nhà thẳng hàng dừa xanh cũng dần hiện rõ hơn. Cho dù từ xa, bóng nhỏ xíu gái tóc ngắn ngang vai, mặc quần bông áo đỏ hiện lên mờ nhạt, tôi vẫn nhận ra ngay đó là phụ nữ mình. Tôi toan chạy lúc xuồng chưa cập cảng hẳn và call to: “Thu, con”.

Xem thêm: Cho Luồng Khí Co Đi Qua Ống Sứ Đựng M Gam Fe2O3, Thu Được 13 92

Ngay từ bỏ lúc đựng tiếng gọi, giống như những gì đang mường tượng suốt một đêm hôm qua, tôi nghĩ rằng bé nhỏ Thu đang chạy cho ôm tôi và vui mắt vì tía nó đang về gặp mặt nó. Tuy nhiên không, ánh nhìn con nhỏ xíu ngơ ngác, tròn xoe. Nó giật mình mặc nghe tiếng tôi gọi, càng hoảng loạn hơn khi nhìn rõ mặt tôi khi tôi tiến lại gần. Một cảm xúc hụt hẫng bao đem con bạn tôi. Vừa xúc động, vừa thất vọng, vết thẹo dài trên má tôi cũng đỏ hơn, hằn rõ hơn. Chắc hẳn rằng vì vậy mà bé bỏng Thu sợ hãi hãi, bỏ chạy đi tìm kiếm mẹ. Trái tim tôi nhói lên nhức đớn. Tôi chưa từng nghĩ mang đến cảnh tượng này, chưa từng nghĩ con gái sẽ sợ hãi hãi, tránh né người thân phụ đã bảy năm không gặp như thế…Đứa con gái mà tôi mong muốn ngóng từng giờ lại không đồng ý người phụ thân này. Lòng tôi cứ như tất cả vết dao cắt, chẳng thể nào nguôi ngoai.

Mẹ nhỏ nhắn Thu thông báo với mái ấm gia đình và bà nhỏ hàng xóm. Ai nấy số đông đến hỏi thăm, quan liêu tâm khiến cho tôi cảm động, sung sướng vô cùng. Nhưng trong khi trong lòng vẫn có xúc cảm trống trải. Thỉnh thoảng, tôi chuyển mắt nhìn bé nhỏ Thu, mà lại đổi lại là sự việc tránh né của bé bé. Ờ thì, chắc hẳn rằng nó cư xử bởi vậy cũng không tồn tại gì kỳ lạ. Bởi vì khi tôi lên lối đi chiến đấu, bé xíu Thu không tròn 1 tuổi nữa mà. Nó còn quá bé dại để khắc ghi hình ảnh người phụ vương này và hiện giờ cũng không đủ phệ để nhận biết được.

Dù vậy, lần này tôi chỉ được quay về nghỉ phép tía ngày. Cha ngày ngắn ngủi quá, tôi không đủ can đảm và cũng không muốn đi đâu xa. Một ngày dài ở nhà cố thân cận với con bé. Càng ngay sát ngày đi, chỉ càng muốn nghe được tiếng con gọi “ba”, mong muốn được bé thân mật, thương yêu mình. Cũng vày vậy mà sự khát vọng được gần bên nhỏ cũng càng các hơn.

Nhưng con bé bỏng cũng có kiên cường của riêng rẽ nó. Nó cố định không điện thoại tư vấn tôi một tiếng mặc dù đang trong hoàn cảnh cần tôi góp đỡ. Lúc nào nên nói, nó cũng không gọi ba, chỉ nói trống không. Trong bữa cơm hôm ấy, tôi đon đả gắp cho con một miếng trứng cá to lớn vào bát. Nó ko nói gì, rồi bất ngờ hất miếng trứng ra, cơm văng tung tóe mọi mâm. Tôi giận lắm, không kìm chế được, vừa giận vừa thương đem tay phát ngay tức khắc hai cái vào mông nó, mắng: “ Sao ngươi cứng đầu vượt vậy hả?”

Đánh con hoàn thành lòng tôi đau như tất cả ai xát muối vào vệt thương. Tuy vậy lạ thay, bé nhỏ Thu chẳng khóc, chẳng nói chẳng rằng, nó cúi gằm mặt, lặng lẽ gắp miếng trứng cá để lại vào bát rồi ra thuyền, chèo sang mặt nhà ngoại. Dịp này, tôi cảm thấy hối hận lắm. Con nhỏ bé không bao gồm lỗi, nó còn quá nhỏ dại để hiểu đông đảo thứ. Toàn bộ là do chiến tranh tàn ác đã phân làn ba nhỏ chúng tôi.

Ba ngày ngắn ngủi cũng trôi qua, mai là ngày tôi đề nghị lên đường trở lại chiến trường. Nơi mặt trận khốc liệt, ra đi nào có dám nghĩ mang lại ngày xoay về. Tôi chỉ tha thiết được nghe nhỏ gọi tía một lần thật êm ấm mà sao lại khó đến thế. Xuyên suốt đêm không ngủ. Tôi cứ nghĩ mãi về gia đình, về bé Thu…Nước mắt cứ chực trào ra.

Sáng ngày đi, bà nhỏ nội ngoại, hàng xóm đến rất đông. Ai nấy đều bùi ngùi chia tay, dặn dò tôi nuốm giữ sức khỏe chờ ngày giang sơn thống nhất để quay trở về. Mãi tiếp khách, tôi cũng không tồn tại thời gian ngó tới nhỏ bé. Lúc đeo tía lô lên vai, tôi bao gồm nhìn bé xíu Thu. Nỗi nhức trong lòng trong khi không quá mạnh khỏe như ban đầu con không nhận ra mình nữa. Núm vào đó, lòng tôi đầy sự trống trải, đượm buồn, tiếc nuối với thương con nhiều hơn. Nhỏ xíu Thu trông không thể bướng bỉnh nữa, trước mắt tôi, con nhỏ bé nhìn tất cả chút buồn hơn phần nhiều ngày trước. Trước phút chia xa, tôi chỉ mong muốn ôm hôn lấy nhỏ một lần, nhưng vị sợ vệt thẹo trên má mình khiến con hoảng sợ, tôi đành ngùi ngùi chào: “Thôi, tía đi nghe con”.

Phút phân tách ly, lòng tôi nghẹn ngào khóc ko thành tiếng. Cơ mà điều khiến cho tôi xúc động cho tột cùng là lúc loại Thu gọi lên một tiếng nhiều năm : “Ba”.

Tôi như không tin tưởng vào tai mình. Đó là tiếng bé nhỏ Thu gọi mình đấy sao? Tiếng call mà tôi đã mong chờ suốt bao thọ nay. Tôi toan xoay đầu lại, con bé xíu đã chạy mang đến ôm tôi chặt cứng. Nó không ngừng hôn lên má tôi, lên dấu thẹo dài, miệng cứ liên tục: “Ba, tía ở lại với con. Con không cho ba đi nữa.”

Đến bây chừ mới là time tôi cảm nhận rõ nhất tình phụ tử. Ấy cầm mà tôi lại sắp cần chia tay con. Nghẹn ngào chẳng thể nói được cần lời, tôi kiềm lòng dặn dò con bé bỏng và cũng tự trấn an mình: “Ba đi rồi cha sẽ về thôi nghen con!”.

Nhưng con nhỏ nhắn không chịu nghe, nhị tay nó ôm chặt đem cổ tôi. Đôi chân bé dại bé quặp ngang phía hai bên hông của tôi. Bé xíu Thu nức nở khóc cùng tôi cũng thấy khóe mắt mình cay cay. Đến khi má nó cùng bà ngoại lại ngay gần dỗ dành, con bé xíu mới chịu buông tôi ra. Nước mắt lưng tròng, nó nức nở: “Ba đi rồi về sở hữu cho nhỏ cây lược nghe ba!”.

Phút chia tay nghẹn ngào cơ mà cũng ngắn ngủi quá, shop chúng tôi từ biệt mọi bạn trở chiến trường nhận nhiệm vụ. Mỗi đêm rừng, nằm nhớ về con tôi lại thấy ăn năn vô cùng bởi đã trót tấn công con. Tôi dằn vặt, đau đáu mãi trong thời gian tháng chiến dịch. Lời hứa đem lại chiếc lược cho con cứ in sâu trong tim tôi. Không một thời gian nào tôi quên trách nhiệm mà người con gái nhỏ nhắn bỏng gởi gắm mình. Kiếm cho bé cây lược biến chuyển bổn phận của người cha, thành kỷ đồ thiêng liêng của tình mẫu mã tử.

Tôi mong mỏi tự tay làm tặng kèm cho nhỏ gái nhỏ xíu bỏng của chính mình một cây lược thiệt đẹp. Mỗi ngày tôi cẩn thận mài chiếc ngà voi và đập nhỏ dại vỏ đạn để gia công lược. Tôi còn cẩn thận khắc lên đó đông đảo dòng chữ yêu thương để dành tặng cho con. Mẫu lược đổi mới động lực, thành ý thức vững chắc, thành ước mơ về ngày chiến tranh kết thúc, tôi sẽ tiến hành trở về, trao tận tay con bé xíu món quà nhỏ tuổi này.

Nhưng rồi, cuộc chiến tranh tàn khốc, ranh mãnh giới giữa sự sống với chết choc thật sự rất muốn manh. Vào một trận càn bự của Mỹ – Ngụy, tôi không may bị yêu quý nặng. Biết mình đề xuất hy sinh, tôi không tồn tại gì tiếc nuối vì vẫn chiến đấu rất là mình cho hòa bình của Tổ Quốc. Trước thời gian lìa xa cõi đời, hình ảnh lá cờ độc lập hiện mãi trong đầu tôi. Bên dưới lá cờ đó, là nhỏ bé Thu- là đứa con gái nhỏ xíu bỏng đang trông chờ tôi về. Tôi vẫn kịp đưa mang đến anh bố – người các bạn chiến đấu của mình cây lược ngà với mong muốn rằng anh sẽ nuốm tôi trao tận nơi cho nhỏ bé. Và trong khi trong cơn hấp hối, tôi vẫn nghe rõ mồn một giờ đồng hồ anh cha bên tai tôi: “Tôi sẽ đem về trao tận tay mang lại cháu”.

Trong giây phút sau cùng ấy, tôi thấy nhỏ xíu Thu mỉm cười rứa lấy tay tôi, tôi cũng mỉm cười hạnh phúc chìm vào giấc ngủ dài.

Xem thêm: Bài Thơ: Bác Đã Đi Rồi Sao Bác Ơi ! (Tố Hữu, Bài Thơ: Bác Ơi! (Tố Hữu

Qua nội dung bài viết đóng vai ông Sáu kể lại truyện dòng lược ngà bên trên đã giúp các bạn và những em học viên hiểu rộng về nhân đồ gia dụng ông Sáu trong thắng lợi “Chiếc lược ngà”, nhân phía trên chúc những em học xuất sắc và thi thật tốt nhé.