ĐÓNG VAI NGƯỜI LÍNH LÁI XE

  -  
*

Đóng vai người lính lái xe kể lại “Bài thơ về tiểu nhóm xe không kính”.

Bạn đang xem: đóng vai người lính lái xe

Cuối năm 1969, Mĩ đẩy mạnh trận chiến tranh ngơi nghỉ Việt Nam. Một mặt, chúng bức tốc ném bom hủy hoại miền Bắc; mặt khác, chúng cuồng loạn đánh phá tuyến phố mòn ngôi trường Sơn nhằm mục đích cắt đứt nguồn tiếp viện của dân chúng ta vào chiến trường miền Nam. Thừa nhận rõ thủ đoạn của kẻ thù, binh đoàn vận mua họp bàn kế hoạch, thống nhất các phương án, quyết trọng điểm đưa nguồn mặt hàng viện trợ mang lại trạm cuối an toàn.

Lần ấy, tiểu nhóm tôi nhận nhiệm vụ từ Tổng viên hậu cần, vận động thiết bị y tế, thuốc thang và một vài vũ khí, đạn dược vào miền Nam. Tổng cục trưởng phân tích rằng miền nam bộ đang bước vào mùa mùa, dịch sốt rét mướt hoang hoành hành dữ dội, những chiến sĩ vẫn thiếu nghiêm trọng thuốc chữa trị bệnh, đề nghị chi viện ngay.


Nhận lệnh, công ty chúng tôi nhanh chóng xuất phát ngay trong đêm hôm đó. Đoàn xe pháo rầm rập băng núi thừa rừng hướng về miền nam ruột thịt. Đối với bọn chúng tôi, các gian khổ, trở ngại trên đường đi chỉ là chuyện vặt. Dù dốc cao, vực sâu, hay mưa bom bão đạn của quân thù cũng ko làm công ty chúng tôi run sợ. Mỗi cuộc càn quét của giặc Mĩ mọi còn in dấu tích kinh hãi trên thân xe: kính vỡ, đèn vỡ, thùng xe xum xuê vết đạn. Chúng tôi quen rồi. Đi thân lằn ranh của sự sống và cái chết, shop chúng tôi biết mình rất có thể hi sinh bất cứ lúc nào. Tuổi 20 với bao ao ước, bao điều muốn làm mà không làm được. Tuổi đôi mươi với trái tim nhiệt thành yêu đương. Nhưng nếu người nào cũng chỉ sống cho riêng mình thì còn chi là tổ quốc. Gạt bỏ tất cả tình riêng, gần như chàng trai trẻ nặng nề tình với núi sông, thề sinh sống chết, quyết kết thúc nhiệm vụ, góp sức cùng dân tộc giải phóng miền Nam, thống duy nhất nước nhà.

Ban ngày shop chúng tôi giấu xe bên dưới tán cây rừng để tránh kẻ thù phát hiện nay và phun phá. Đêm xuống, chúng tôi chạy. Thanh nhàn trong phòng lái, quan sát đất, chú ý trời, công ty chúng tôi say sưa trong hành khúc ra trận. Buộc phải nói xe không có kính gồm cái hay, dòng được cơ mà xe tất cả kính ko có. Xe không có kính khiến cho người lái và không gian đất trời trong khi hoà hợp. Tất cả đều ở dưới tầm đôi mắt của bọn chúng tôi, chân thực và sinh động. Chỉ khổ là, các trở đồ vật ở kế bên trời rất có thể xâm nhập vào phòng lái bất kể lúc nào. Mặc cho gió tạt, mặc đến mưa sa, lớp bụi tung mù trời đất, bao lần áo ướt rồi lại khô, vẫn đứng vững tay lái, đoàn xe can ngôi trường tiến tới.

Các các bạn không thể nào tưởng tượng không còn được nỗi những khó khăn mà công ty chúng tôi đã trải qua trên suốt dọc đường đi. Bởi đấy là tuyến đường tải huyết mạch từ bắc nam nên thường xuyên bị quân Mĩ bắn phá. Nằm lại dọc mặt đường là những chiếc xe cháy rụi chỉ còn trơ khung. Các đồi núi bị bom đạn cày xới phẳng lì. Mọi đoạn đèo đá vụn thành sỏi cát. Các dòng sông xói lở lắng bùn nước ko chảy được. đều rừng cây trơ trụi lá vì chất độc. Cảnh tượng hoang tàn gợi lên sự chết chóc. Các đoàn thanh niên tình nguyện ngày tối đục đá vá đường để xe pháo thông tuyến. Shop chúng tôi lặng lẽ đi qua, lòng ngổn ngang suy nghĩ. Quân địch muốn tiêu diệt chúng ta bằng mọi cách, ta đào núi mở đường tiến tới. Quân thù muốn muốn chúng ta khiếp sợ, ta lại càng can trường, trái cảm. Bom đạn của kẻ thù có thể giết chết cây cối, hủy diệt làng mạc, gieo rắc nỗi lo ngại khủng tởm nhưng bắt buộc giết bị tiêu diệt tình yêu thương Tổ quốc và khát vọng tự do thoải mái của dân tộc. Tôi nghĩ thầm: chúng còn có bao nhiêu bom đạn nữa để làm cái việc tiêu tốn lãng phí và ăn hại này. Rồi đây, khi trận chiến kết thúc, phần lớn mầm xanh lại ngủ dậy xanh thắm núi rừng, hoa rồi đã nở trên phần nhiều sườn đồi, chim hót vang dội rừng xanh. Sự sống sẽ tiến hành tái sinh ngay trên mảnh đất nền chết do sức lao động bền bỉ và lòng tin mãnh liệt của nhỏ người.

Xem thêm: English 9 - Word Formation

Trên đường đi, bọn chúng tôi gặp gỡ rất nhiều đồng team khác cũng đang xuôi ngược trên tuyến đường. Các chiếc bắt tay chân tình, những thú vui rạng rỡ, ánh mắt nhìn động viên như tiếp thêm cho công ty chúng tôi sức mạnh, sáng sủa tiến về phía trước. Chúng ta đừng suy nghĩ rằng địa điểm xa xôi, hiểm trở ấy vắng trơn người. Thực tế, một trong những năm ấy, tuyến phố mòn Trường sơn là nơi rộn rã và sôi động nhất. Công tác vận đưa được triển khai suốt hôm mai trên toàn tuyến. Các lần, bọn họ gặp các bè bạn vừa hoàn thành nhiệm vụ sinh sống Nam ra, cùng mọi người trong nhà nấu cơm ăn kèm rồi nghe các đồng chí kể chuyện trong ấy. Mỗi mẩu chuyện kể mọi trở thành bài học kinh nghiệm giúp chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ của mình. Công cuộc binh lửa vĩ đại, tình cảm tổ quốc, khát khao thống tuyệt nhất hai miền đính kết chúng tôi trong một khối liên hiệp bền chặt.


Những ngày ngủ lại trạm, chúng tôi được dễ chịu nghỉ ngơi. Đội gia hạn cơ giới giúp công ty chúng tôi sữa chữa hồ hết hư hư của xe. Đội hậu cần tranh thủ kiểm tra hàng hoá tất cả bị hư hư gì không. Tôi tranh thủ đi thăm viết vài cái vào lá thư, nhờ vào gửi đơn vị chức năng cho nữ giới tôi vì chưng nghe nói tè đội của cô ấy ấy vào vài ngày nữa sẽ đến ở và làm nhiệm vụ tại đây.

Càng về Nam, càng nặng nề khăn. Bước vào vùng tấn công phá khốc liệt của kẻ thù, công ty chúng tôi đi siêu chậm. Thậm chí có lúc ba tứ ngày cửa hàng chúng tôi chẳng thể đi được. Máy bay giặc Mĩ liên tiếp quần vũ trên bầu trời. Tiểu team trưởng nói bọn chúng đánh toạ độ thôi chứ không hề phát hiện tại được chúng tôi. Đồng chí tiếp tục nhắc shop chúng tôi nằm chờ, cần bảo vệ xe, bảo vệ nguồn hàng, giờ đồng hồ đi là mất.

Mấy ngày sau, xe lại chạy. Đêm chạy được khoảng bốn giờ rồi lại ở chờ. Máy cất cánh trinh thám vẫn cứ lượn lờ trên khung trời như chuồn chuồn sau mưa. Thỉnh thoảng chúng lại xẻ nhào xuống khiến chúng tôi giật mình, sợ bị lộ. Sát nửa mon trời như thế chúng tôi mới đến trạm cuối để chuyển giao hàng. Ngày đoàn xe cộ tiến vào sân bãi của trạm hậu cần, cửa hàng chúng tôi mừng rực rỡ khôn siết. Trạm trưởng ôm chặt lấy cửa hàng chúng tôi cảm ơn rối rít. Đồng chí nói cứ sợ cửa hàng chúng tôi không thể tới đích, tiền tuyến đường đang rất cần có thuốc để cứu chữa trị thương binh, lỡ mà công ty chúng tôi không vào cho tới thì do dự làm cầm cố nào. Ngay buổi tối hôm đó, sau khi lượng sản phẩm đã chứa dỡ xuống hết, chúng tôi lập tức trở ra Bắc.

Xem thêm: 0 ( Số 0 Có Phải Số Nguyên Không ? 0 Có Phải Là Số Nguyên Không


Thế đấy các bạn. Chiến tranh tạo ra chia giảm và bị tiêu diệt chốc. Cuộc chiến tranh thử sức bọn họ một phương pháp khắc nghiệt. Kẻ thù muốn chúng tôi khiếp sợ cùng đầu hàng, công ty chúng tôi hiên ngang bước tới giống như những anh hùng. Vào trái tim cửa hàng chúng tôi lúc nào cũng nồng cháy tình yêu đất nước, khát khao giải hòa dân tộc, thống nhất hai miền. Nhân dân khu vực miền nam đang cần shop chúng tôi như cánh đồng khô đợi mùa nước tới. Chỉ cần nghĩ đến điều này thôi là tôi đã thấy tim mình rộn ràng, ý chí thêm khỏe mạnh và thêm hăng say giữ có thể tay lái trên rất nhiều ngả đường.

Cảm dìm vẻ đẹp tuổi trẻ vn thời chống Mĩ cứu vớt nước qua bài bác thơ về tiểu team xe không kính của Phạm Tiến Duật