Dàn Ý Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi

  -  

Chào các bạn học sinh, chúng ta biết đề tài lúc này là gì không? đó đó là “kể về một lần em mắc lỗi khiến cho thầy cô giáo, phụ huynh buồn” của lớp 6 hoặc 6, để giúp các bạn chuyển bị bài xích vở tốt hơn, ghsprocoach.vn share bài tham khảo sau về cách lập dàn ý cũng như bài tham khảo.

Bạn đang xem: Dàn ý kể về một lần em mắc lỗi

*
Kể về một lần em mắc lỗi

Dàn ý kể về một lượt em mắc lỗi

Mở bài.– Nêu hoàn cảnh mắc lỗi.

Thân bài.– đề cập lại bài toán sai trái mà mình đã mắc phải.+ Mắc lỗi lúc nào? với ai?+ tại sao mắc lỗi là do chủ quan hay khách quan?+ tội vạ ấy khiến hậu quả như thế nào? (với lớp, với mái ấm gia đình hay với phiên bản thân,…).

– sau thời điểm mắc lỗi, em đã hối hận và thay thế sửa chữa ra sao?

Kết luận.

– bài học rút ra sau lần mắc lỗi ấy là gì?– Lời khuyên của khách hàng dành cho chúng ta khác ra sao?

Kể về một lần em mắc lỗi khiến cho thầy thầy giáo buồn

Bài tham khảo 1

Mỗi nhỏ người, chắc hẳn rằng ai cùng sẽ có được những thời điểm lầm lỗi, không có bất kì ai là tuyệt đối dù tín đồ đó có tốt đến đâu. Tôi cũng vậy. Tôi đã từng mắc một lỗi mà tôi không bao giờ quên được. Lúc ấy tôi còn là học viên vừa học hết lớp ba.

Hồi đó, vày ba chị em nói tôi có năng khiếu vẽ và thiết yếu tôi đều thích được đổi mới nhà xây đắp thời trang. Ba bà mẹ đã đăng ký cho tôi học vẽ tận nhà của một gia sư vừa về hưu.

Cô thương hiệu Dương, mặc dù đã bên cạnh cái tuổi năm mươi tuy vậy cô vẫn tràn trề sức sống. Cô hiền lắm! Khuôn mặt cô điềm tĩnh, nhân từ khiến tôi luôn luôn có xúc cảm như cô là bà bầu tôi vậy. Mái tóc của cô ý đã ngả bạc đãi trắng. Cô luôn xuất sắc bụng giúp dữ mọi người nên láng giềng xung quanh người nào cũng quý cô.

Tôi quý cô lắm. Lúc nhỏ tuổi tôi thường xuyên kiêu căng, tự cao, từ đại vói mọi bạn vì cho rằng mình tốt hơn đều người. Ngày thứ nhất đi học, tôi cứ tưởng bài bác vẽ cùa mình sẽ tiến hành điểm mười nhưng ngạc nhiên cô chỉ mang lại tôi con sáu.

Tôi tức lắm, cầm cố là đâm ra tôi ghét cô. Cứ mỗi lần đi học thêm, tôi không chịu vẽ nhưng mà cứ quậy phá làm cho phiền người khác. Cô bắt tôi vào bàn ngồi vẽ thì tôi lại vẽ đối phó với cô.

Không ngờ, bao gồm một lần cô mang lại đề là vẽ chân dung thầy cô nhưng em đam mê nhất. Phần nhiều người người nào cũng vẽ cô. Chỉ bao gồm tôi suy nghĩ hoài cũng ko ra là mình vẫn vẽ ai cả. Vì vậy tới dịp nộp bài tôi hại lắm. Nhưng không ngờ, cô không hầu hết không la tôi cơ mà chỉ nói: “Lần sau nỗ lực hơn nha con!”.

Kể từ thời gian đó tôi cảm xúc mình thật tất cả lỗi cùng với cô. Và tôi cũng rút ra được bài xích học: “’Không ai là tuyệt vời nhất cả, mỗi người đều có một khuyết điểm”. Từ đó, tính sang chảnh của tôi cũng biến mất lúc nào không hay.

Những bài vẽ nhưng tôi vẽ ra, ai cũng khen tuy thế không bởi vậy nhưng mà tôi lại kiêu ngạo nữa. Hầu hết lúc đó tôi vui lắm và tôi lại càng quý cô rộng nữa. Cô cũng dạy cho tôi biết nỗ lực nào là kiên trì triển khai thì sẽ thành công.

Tuy tôi chỉ được học tập với cô trong 1 năm rưỡi tuy nhiên cô vẫn truyền đạt đến tôi không chỉ có những kinh nghiệm quý báu mà còn có những bài bác học cuộc sống để tôi triển khai theo sau này.

Từ ngày học cô, tôi đã biết xem xét hơn, chín chắn hơn, tất cả ý chí, kiên cường hơn. Tôi như đã trưởng thành hơn, bỏ đi cái vỏ quấn kiêu căng, trường đoản cú đại ngày nào. Tôi rất biết ơn cô. Bây giờ, mặc dù không học tập cô nữa, những bài hục quý báu nhưng cô vẫn dạy cho tôi, tôi vẫn không khi nào quên. Tôi sẽ sử dụng những bài học này, chia sẻ với các bạn của mình, dùng chúng nhằm tiếp thêm nghị lực mang đến tôi trên con phố đầy gian khổ phía trước.

Tôi vô cùng biết ơn cô. Bây giờ, nếu có thể nói với cô, tôi đã nói lên một điều cơ mà tôi rất muốn nói: “Con cảm ơn cô cực kỳ nhiều, vì chưng cô sẽ dạy cho con những điều giỏi lẽ phải, giúp bé đi đúng trên tuyến đường ước mơ của mình. Con yêu cô nhiều lắm, cô ơi”.

Bài xem thêm 2

Tôi thường xuyên tự hào bởi mình luôn “nổi tiếng” với rất nhiều trò quấy nhiễu của mình. Tất cả khi tôi rúc nguồn vào bãi cát, hóng ai đi qua là “hù” một cái. Cũng có lúc tôi treo mấy bịch nước lên cành cây, chỉ việc một bóng dáng rất gần gũi trên nẻo con đường xa tiến lại là “ùm” một chiếc “mát lạnh trung tâm hồn”.

Chính vì thế nên tôi được tôn lên làm “hiệp cô gái giang hồ”, oách như …cóc. Tuy nhiên những trò quậy phá của tớ không làm cho ai giận, đơn giản và dễ dàng vì tôi biết “lựa bạn mà thí nghiệm” thôi. Vậy mà có những lúc tôi không hề quậy phá đậm chất cá tính thì tôi lại gây nên những lỗi lầm để cho “nạn nhân” của tôi buồn vô hạn.

Xem thêm: Write About Advantages And Disadvantages When Living In The Countryside

“Nạn nhân” nhưng tôi nói tới đó là cô giáo chủ nhiệm của tôi năm ngoái. Hễ mỗi lúc nhớ lại là tôi thấy bứt rứt giận dữ trong lòng. Đó là một trong câu chuyện bi hùng năm lớp bảy của tôi. Một năm rồi tuy thế tôi nhớ siêu rõ.

Vào một buổi sáng máy hai, trời đẹp, cảnh đẹp, bạn cũng đẹp tuy nhiên chỉ tất cả tôi là ko đẹp bởi vì tôi đang ảm đạm rầu, băn khoăn lo lắng và hồi vỏ hộp – bài viết khảo giáp ra về nhà tôi chưa hoàn thành để nộp mang đến cô giáo. Giờ chào cờ hôm ấy tôi chẳng nghe được gì và cũng chẳng vui vẻ gì.

Đáng lẽ lúc đó tôi rất có thể “tranh thủ” mang ra viết tiếp tuy nhiên chẳng hiểu sao tôi lại không làm cơ mà cứ ngồi thừ ra. Khi tiết chào cờ kết thúc, gồm lớp bạn hữu lượt ra về, có lớp vào học tiếp ca sau. Còn bảy đứa trong đội tuyển chúng tôi, gồm gồm Oanh, Vi, Nhi, Duyên, Phương, Tú cần ở lại nhằm học tu dưỡng thêm.

Chúng tôi chờ rất lâu mà cô vẫn chưa đến. Đứa than vãn: “Bài của tui dở ẹc à!”, đứa thì thảnh thơi: “Tui làm cho cũng trợ thời ổn”. Bọn chúng nó vui miệng chuyền bài lẫn nhau xem, bình phẩm tán loạn. Cơ mà trong team có bé dại Oanh với tôi không làm bài. Tranh thủ nó xộc vào thư viện và mở vở làm liền, tôi cũng vội vàng lao theo.

Nhưng vừa viết được dăm cha câu, tôi lại bị những mẩu truyện của mấy chúng ta làm bài rồi cuốn theo. Vui quá! cụ là bài bác vở băn khoăn lo lắng hay hồi hộp tôi những dẹp qua 1 bên…

Trong trong cả thời gian mong chờ ấy shop chúng tôi đi lòng vòng quanh sân trường, rồi ngồi trên ghế đá tán phễu đủ phần lớn thứ chuyện bên trên trời bên dưới đất, cười đùa ầm ĩ rồi chạy xuống căng tin sở hữu quà ăn uống vặt.

Thỉnh thoảng lưu giữ lại vụ bài bác tập về bên tôi cũng đều có lo bao gồm sợ nhưng đa số trò vui cuốn hút quá đề xuất nó khiến tôi nhắm mắt làm ngơ, với tự nhủ: “Trễ quá rôi, kiên cố cô không tới đâu. Vả cô tất cả đến thì cũng ko nhớ việc ra bài xích cho shop chúng tôi đâu mà lo.” Đến khi cái Oanh làm dứt bài, hãnh diện đem ra khoe với shop chúng tôi thì nỗi lo âu của tôi sẽ thành nỗi buồn.

Vậy là trong cả team đứa nào cũng đều có bài, chỉ trừ tôi, nhưng mà tôi lại là đứa học cũng khá và được cô đặt ý thức lớn độc nhất trong nhóm chứ đâu phải bình thường … Đang lo buồn, thì tê rồi, bóng dáng thân thuộc của gia sư đang lộ diện ngoài cổng trường. Tiếng “tử hình” cũng đã đến.

Cô giáo gấp vã vào phòng học tập quen thuộc giành riêng cho đội bọn chúng tôi. Cô xin lỗi bởi vì có bài toán nhà đột xuất nên đang đi vào trễ khiến cửa hàng chúng tôi phải chờ, rồi cô lặng lẽ âm thầm ngồi vào bàn cùng nghiêm nghị nhắc chúng tôi: “Nộp bài điều tra đi những em!”.

Các các bạn lẹ thôn chuyển bài xích cho cô. Lúc cô coi sơ qua xấp bài bác thì kinh ngạc lên tiếng: “Sao chỉ tất cả sáu bài vậy các em? Em nào chưa làm bài xích vậy?”. Với tôi cúi gầm mặt ngần ngại lên giờ nghe hai má rét bừng: “Thưa cô, em ạ!”. Cô gửi hướng chú ý sang tôi không bởi lòng. Phần lớn trách móc của cô ý lúc đó chẳng gồm gì sai, tuy vậy chẳng phát âm sao dịp đó tôi giận trái lại cô.

Tôi ngang bướng lên tiếng: “Nhưng em bận lắm ạ! Đây đâu liệu có phải là bài chất vấn định kì quan trọng đâu cô !”. Tôi nói là nói vậy thôi chứ tôi biết rất rõ đấy là bài khảo sát năng lực đợt một mang lại đội chúng tôi, và có thể thầy giáo hiệu trưởng đã kiểm tra công dụng ngay hôm sau.

Chính do vậy nên, sau thời điểm câu nói bướng vừa vọt ra khỏi miệng tôi, là 1 trong sự hối hận vây kín. Phương diện cô tôi đanh lại, góc nhìn như có một đám mây mờ thoáng qua đầy vẻ thất vọng và nóng bức làm sao! “Lấy sách ra, hôm nay ta học thơ các em!”- mãi cho năm phút sau cô giáo mới cất tiếng.

“Ôi. Giáo viên muôn vàn yêu thương của em. Thiệt sự em đã quá đần dốt cùng hỗn xược khi khi há miệng ra nhằm nói với cô câu ấy.” với tôi biết là cô vẫn giận tôi gớm ghê lắm bởi vì suốt buổi học hôm đó cô không chú ý tôi với không nói cùng với tôi một câu nào. Sau đó cô vẫn còn đó buồn, cho dù liền hôm tiếp nối tôi đã mang bài xích đến nộp đến cô.

Tôi không đủ can đảm xin lỗi cô do thái độ lạnh lùng ấy cơ mà trong lòng luôn ray rứt rằng trù trừ cô có bị thầy hiệu trưởng khiển trách vì chưng lỗi ko quản lí xuất sắc học sinh không? trường đoản cú hôm ấy, lòng tin tôi gần như suy sụp, cứ vẩn vẩn vơ vơ. Tôi không hề tinh nghịch chòng ghẹo chọc phá mọi fan như lời tôn xưng là “hiệp phái nữ giang hồ” nữa.

Lúc nào tôi cũng nghĩ mang đến “chuyện ấy”.Tôi vừa giận mình kinh khủng khiếp vừa ân hận hận tràn trề. Tuy nhiên có ân hận cũng đã và đang muộn rồi. Fan ta cho rằng “Lời nói gió bay” tuy vậy với tôi thì lời đang nói ra rồi thì ko có gì rút lại được? với dù tôi gồm cố bí quyết mấy cũng vẫn không đủ can đảm lại ngay sát cô nhằm nói một nhu muốn lỗi và mong mỏi cô tha thứ mang lại tôi.

Tôi biết cô bao dong lắm cơ mà nỗi day xong ấy cứ dính theo tôi mãi (vì chỉ một tuần sau là cô lại vui vẻ truyện trò cùng tôi như không tồn tại gì xảy ra vậy).

Đến bây giờ, lúc tôi vẫn là một học sinh lớp tám rồi, tôi vẫn không thể mở miệng nói lời xin lỗi thuộc cô, vày tôi quá e dè và ngại ngùng hay do mặc cảm tội lỗi tôi cũng không rành mạch được.

Tuy vậy trong tim tôi lúc nào cũng vang lên bốn tiếng: “Em xin lỗi cô!” với mong muốn điều thầm kín này sẽ tới với cô như một phép thuật tôi vẫn thường hiểu thấy trong cổ tích để cô không còn phải bi lụy vì đông đảo đứa học trò vày ham nghịch mà vạc ngôn vô trung ương như tôi.

Các chúng ta ạ! Thầy cô là những người dân đã sinh ra họ lần thiết bị hai, phần đông con bạn ấy mũm mĩm không không giống gì bố mẹ ta vậy. Vì thế ta không được gia công những điều không đúng trái, mắc những lỗi lầm ko đáng có để thầy cô nên buồn. Ta phải ghi nhận kính trọng yêu thương quí thầy cô như bố mẹ chúng ta, đừng làm những gì để phải ăn năn hận ray rứt xuyên suốt cuộc đời.

Xem thêm: Những Quy Ước Vẽ Lưu Đồ (Flow Charts), Những Quy Ước Vẽ Lưu Đồ Và Các Bước Thực Hiện

Câu chuyện bi thảm của tôi vẫn là bài học đáng ghi nhớ không rất nhiều cho tôi mà cho tất cả những ai là học trò. Hi vọng nội dung bài viết nhỏ của tớ sẽ nhảy lên được ý muốn tha lỗi mang đến với cô –cô giáo yêu thương quí của em. Bởi vậy tôi bắt đầu thôi day ngừng về mình.